Pages

Sunday, March 13, 2011

Thứ 7!


              Hôm nay là thứ 7, tôi 22 tuổi và tôi không biết đi đâu một buổi tối cuối tuần!
          Hôm nay là 12 tháng 3!
          Hà Nội, buổi sáng, tôi lấp đầy ngày thứ 7 bằng một lịch học kín mít, tôi đi học từ sáng sớm, bầu trời u ám nhưng đã cố gắng không mưa...
          Buổi chiều, hình như đã có nắng nhưng nhanh chóng tan đi...

         Tôi không biết làm gì vào một buổi tối thứ 7 hay đúng hơn là tôi chọn không biết làm gì thay vì làm một vài điều có ích như ngồi học. Tôi 22 tuổi và tôi thấy là thà không biết làm gì còn hơn là ngồi vào bàn học trong một buổi tối thứ 7.
         Tôi có thể cảm thấy thời gian đang trôi , từng nhịp, từng nhịp...

          Hôm nay là ngày 12 tháng 3, là sinh nhật Triệu Vy nên vài bức ảnh từ thời Hoàn Châu cách cách của chị ấy làm tôi trôi mãi về những cảm giác, những ký ức còn nhớ được khi tôi mới lên 10. Tôi nhớ mãi những tấm hình tôi nhịn ăn sáng để mua dính đầy những quyển vở ô li, tôi nhớ những chiếc mũ Hoàn Châu cách cách tôi làm từ bìa hồ sơ vụ án của bố tôi...Hoàn Châu cách cách là khi tôi học lớp 4, mẹ tôi đi học ở tận Hà Nội 2 năm và nhà tôi trở thành một căn nhà không người lớn. Nhớ đến Hoàn Châu cách cách tôi nhớ người bạn từng ngủ cùng tôi gần như suốt những năm tiểu học, đứa bạn từng cắt mũ HCCC với tôi, cùng tôi chơi nấu ăn, chơi công chúa, cùng tôi trèo cây, đứa bạn từng đi năn nỉ ban khác để tôi được chơi cùng, từng bắt nạt tôi và thường hay ngửi ngửi tay tôi nói rằng tôi có mùi thơm lạ....Thời gian...bạn ấy giờ không phải người bạn thân nhất của tôi....

        Tôi 22 tuổi và tôi đang ở trong những giấc mơ lặp đi lặp lại khi tôi bé thơ. Tôi trong khu rừng rộng lớn, gần bờ suối,ngồi dưới tán cây cọ, chơi với những gương mặt bạn bè tôi trẻ thơ...
        Thời gian....mỗi nhịp trôi đi bao nhiêu thay đổi...gần nhau rồi xa nhau...chia tay rồi gặp lại...Nhưng ngày mai chẳng thể đến khi ngày hôm qua còn luôn lấp đầy. Chẳng biết con đường nào mình sẽ đi...
         22 tuổi mà một vài cảm xúc nên có ở tuổi trẻ cứ ngày một nhạt nhẽo đi, không hẹn hò, không nhớ nhung...
         22 tuổi vẫn bị lừa như mới đây mất tiền ngớ ngẩn để rồi kết luận lại là bị lừa thì mới khôn ra được.  Lần thứ 2 nhận được lời cảm ơn từ ngay người lừa mình nên tự an ủi mình được lừa bởi những người lịch sự.

         Thời gian đang trôi, ai cũng có một điều phải bỏ lại phía sau. Đúng hay sai, tiếc nuối hay là không .....đôi khi câu trả lời ở giây phút cuối đời ta mới biết được.
          Vậy thì, như một nhân vật trong Eclipse đã nói ở tuổi này hãy sai lầm thật nhiều đi để sau này ta biết mình muốn làm gì! Ngay cả cố gắng và tin tưởng vào một điều khó tin ...
          

                 Never had a dream come true - S Club 7

I never had a dream come true
Till the day that I found you

Now I understand how you feel
when listening to my words...

You haven't ever deceived me
Sorry...

No comments:

Post a Comment