Pages

Friday, April 13, 2012

Anxiety



13.4.2012


Hà Nội, những ngày dài của sự phấp phỏng lo âu...


Đã hai tuần nay mình thật sự không có nổi một giấc ngủ ngon, mình sợ hãi đến nỗi không thể ngủ được, mọi sự cố nhủ cho nhẹ bớt đi đều bị chính não bộ phát hiện là giả dối và cảm giác lo lắng bất an lại bao phủ.


Một sự ngoài dự liệu xảy ra và những gì mình dự tính chắc sẽ không thể hoàn thành đúng như kế hoạch. Sự việc này là hậu quả của sự chủ quan ngay từ học kỳ đầu, hậu quả của sự tin nhầm chỉ dẫn, hậu quả của việc không biết tầm quan trọng của sự quen biết, hậu quả của việc không muốn phải năn nỉ, nhờ vả, hậu quả của việc sợ sẽ thất vọng, hậu quả của sự ngơ ngơ, hậu quả của một loạt các hậu quả. 


Bị ăn chửi, như một điều tất yếu phải chấp nhận. Sự tiếc nuối, như một điều hiển nhiên khi chưa cố hết sức để hoàn thành. 


Giống như việc cả rạp chiếu phim chỉ có 1 cái kính có vấn đề và nó chọn mình để rơi trúng, chỉ có mình phải ở lại trong khi mọi người đều ra về rất dễ dàng, quả thực có những việc to đùng tự nhiên rơi xuống, chọn đúng mình và không thể lý giải nổi.


Theo một cách truyền thống, thôi thì mình cứ xác định sự việc xấu nhất xảy ra đi. Tức là cái mình muốn chậm lại 1 năm, 365 ngày, tất cả các bước đi sau đó đều chậm lại 1 năm, 365 ngày. Như một ai đó từng nói, 1, 2 năm có là gì, đời còn dài, sao mình phải buộc cái áp lực lên vai để mà lo sợ bởi chính sự cầu toàn ngớ ngẩn dở hơi?


Sự việc này, theo một cách nhìn nhận lại thì tội của mình cũng không nhiều, sự việc là ngoài dự tính và không muốn nhờ vả người khác thì không làm, không nghĩ đến việc phải tận dụng sự quen biết để nhờ vả khi cần thiết là hoàn toàn đúng đắn. Mình có phải là 89 duy nhất chưa tự làm ra đồng tiền không? Không. Một số đông người qua dễ dàng, nhưng cũng một cơ số phải ở lại thì sao mà phải lo lẳng nhỉ?


Bỏ qua một việc không như ý thì những việc còn lại sẽ vẫn theo đúng lộ trình. Bố mẹ có thể sẽ phải nhăn trán một tý nhưng con có niềm tin chắc chắn là con sẽ không làm bố mẹ thất vọng, vậy nên cho phép con bỏ sự kỳ vọng của bố mẹ xuống để đỡ nặng vai, đỡ những cơn đau đầu không cần thiết.


...
Trời nóng. Đã nói việc gì không làm được tốt thì cứ thoải mái mà qua loa. Mình cho nàng cái đặc quyền ấy cơ mà!

No comments:

Post a Comment