Pages

Tuesday, April 3, 2012

Lặng yên nghe tiếng thở dài...


Lặng yên - Thùy Chi

Hà Nội, tháng 4...

Lại một đêm thức khuya chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là không muốn ngủ, chỉ đơn giản là muốn chống lại cơn mệt mỏi của chuyến đi ban chiều.

Buổi tối náo nhiệt, tiếng hát hò, tiếng cười nói, những người không quen biết, lơ lửng, chóng quên...

Đêm về khuya phố, bước chân một mình nên rất nhanh, loáng thoáng lướt qua gương mặt mệt mỏi của vài người bán ngô luộc trước cửa vài quán game...những gương mặt đầy mệt nhọc của cả một ngày dài chưa được nghỉ...

Trở lại Hà Nội, nơi trú ẩn an toàn, nơi không có dấu vết của sự mất mát, không có những âm thanh quá yêu thương hay đôi khi quá căng thẳng đau lòng của gia đình, chỉ có những ngày dài hoặc nhàn rỗi hoặc bận rộn tùy ý, những đêm khuya ngồi lan man thơ thẩn, thấy gió mát qua khe cửa, nghe tiếng mưa lúc chậm lúc nhanh. Hóa ra cái góc nhỏ này lại trở thành nơi an toàn nhất, nơi ẩn náu của những việc không muốn nghe, không muốn nhìn, không muốn bị chạm tới, không muốn bị nhắc lại...

Cuộc sống này, để vui vẻ mà tồn tại đôi khi là phải biết gác lại suy nghĩ, nén lại thương tổn để mà ngủ yên, chờ trời sáng để rồi lại tự nói đêm qua chỉ là ác mộng, để theo mọi người giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, chấp nhận mỗi người có một suy nghĩ riêng nhưng khuôn mặt khi nhìn nhau vẫn luôn phải mỉm cười.

Tháng 4, tủ quần áo đã có thêm một bộ đi làm, bộ quần áo do chính mẹ kiên nhẫn cả chiều đi chọn, chính tay mẹ là từng nếp, từng ly. Bộ quần áo quá sang trọng và phẳng phiu lạc lõng giữa những cái áo màu mè, lung tung, đủ kiểu. Mọi việc rồi cũng sẽ đến lúc phải theo đúng quy luật của nó, chỉ còn vài tháng nữa thôi, muốn tận dụng từng giờ từng phút của những tháng cuối cùng vô tư, thảnh thơi này nhưng rồi nhận ra thảnh thơi một mình, thêm một năm sinh viên một mình thật buồn chán.

Nén lại một tiếng thở dài, như cơn mưa ngoài trời kia rồi cũng sẽ tạnh, trời sẽ sáng, nắng sẽ vàng, chim lại hót. Những gì không thể làm chu đáo được thì cũng hãy cứ làm qua loa đi, bỏ qua vài chi tiết vụn vặt thì cuộc sống cũng đang rất đẹp cơ mà...




No comments:

Post a Comment