Pages

Friday, May 4, 2012

Biển




                     Chỉ là giấc mơ - Uyên Linh

Hà Nội, tháng 5...
...những ngày oi bức, buổi tối lặng im, không tiếng còi xe, không tiếng gió, không tiếng rao đêm.

Chẳng biết gọi chính xác tình trạng của tôi lúc này là gì. Một mình, đêm khuya, lạch cạch máy tính, không quan tâm ai và không ai quan tâm.

Hà Nội lặng im như chỉ còn lại mình tôi, tôi lười biếng đến nỗi chẳng muốn reply những tin nhắn của những người rất xa lạ nhưng lại luôn vờ như thân thiết với tôi. Sự tự do đạt đến hoàn hảo và cái giá của tự do là sự cô độc.

Hà Nội, những ngày nóng như đổ lửa, tôi phát hiện ra mình hay bị đau đầu hoa mắt những ngày này. Có lẽ cũng đã mấy mùa hè rồi nhưng ngay cả những người thân nhất chắc cũng không để ý đến những cơn đau đầu vì thời tiết. Chiều nay, tôi bất chợt nhớ ra, cũng một mùa hè, có một người bỗng nhiên hỏi tôi có bị khó chịu vì trời nóng không, ngày đó hình như tôi chưa bị đau đầu mỗi khi trời quá nóng.

Dạo này, tôi hay nghĩ nhiều đến biển. Ngày tôi còn nhỏ, tôi thích nhất mỗi khi hè đến là bố mẹ lại cho tôi đi biển, mùa hè nào cũng được đi biển 2,3 lần. Hồi ấy bố mẹ tôi còn trẻ, tôi còn nhỏ, biển là thứ lạ lùng, là thứ chỉ gặp vào mùa hè nên đối với tôi vô cùng hấp dẫn. Tôi bạo dạn hơn em trai nên từ bé đã dám nằm trên phao để bố mẹ đẩy ra xa, đã từng bị lật phao nhiều lần, đã từng được bố mẹ mò thấy nhiều lần.

Ngày bé, biển trong mắt tôi không hề to, vừa đủ trong tầm nhìn, những con sóng gần, những núi lớn núi bé bằng cát  nhỏ nhỏ do bàn tay bé xinh của tôi đắp lên. Tôi chỉ sợ biển lúc về đêm, biển về đêm trong trí nhớ tôi khi còn nhỏ chỉ một màu đen với nước đục ngàu, không thấy rõ phía xa nên luôn có cảm giác điều gì đó nguy hiểm đang rình rập.

Tháng năm trôi đi, vẫn gặp biển vào mùa hè nhưng tôi giờ không cần phao nữa. Tôi đã biết bơi nhưng chưa kịp biết thở. Dù sao cũng đủ dùng để tung tăng trên mặt biển, đủ làm một tấm gương bạo dạn để mẹ chỉ cho em trai.

Điều lạ lùng tôi mới nhận ra ở mùa hè năm trước ấy là biển bắt đầu mênh mông trước mắt tôi. Tôi nhận ra rằng tôi bắt đầu đứng ngắm biển nhiều hơn là chìm vào làn nước, tôi nhận ra rằng suốt thời thơ ấu tôi chưa từng ngắm biển một cách thực sự và quan trọng hơn tôi nhận ra bố mẹ không hề thích hợp để đứng ngắm cùng tôi.

Vẫn là biển, vẫn là màn đêm, vẫn là trên bãi cát uống nước dừa và cười nói đủ mọi chuyện cùng bố mẹ, khen gió mát, không còn bất an của tuổi nhỏ nữa nhưng trong tiếng cười nói, tôi nhận ra rằng, những năm từ sau này trở đi, tôi muốn ở bên một người khác nữa, không phải người thân trong gia đình tôi, nhưng sẽ lấp đầy tất cả những khoảng mênh mông và xa xăm mà biển tạo ra trước mắt tôi.

Mùa hè năm ngoái, trước biển, luôn có một điều gì đó rất buồn trong lòng tôi. Đứng trước biển lúc đêm khuya, lúc bình minh là lúc tôi bình tâm nhất, nheo nheo mắt nghĩ xem ai thích hợp đứng bên tôi lúc này. Biển chẳng làm tôi thất vọng, đã cho tôi câu trả lời về những sự không thích hợp và thích hợp một cách rõ ràng, cho tôi biết chính xác điều tôi muốn, cho tôi biết chính xác cảm giác tuyệt vời như thế nào nếu bên cạnh tôi là một người như tôi nghĩ đến, dù chỉ là trong tưởng tượng.

Lại một mùa hè nữa đến. Dì nói sẽ thưởng cho tôi một chuyến Nha Trang, Phan Thiết, Vũng Tàu trước khi tôi đi làm. Tôi là một người thích chia sẻ, nghĩa là đến bất cứ nơi đâu đẹp, trải qua bất cứ khoảnh khắc nào ý nghĩa hay đơn giản ăn một món ăn ngon tôi đều muốn cùng trải qua với người - sẽ quan trọng trong cuộc đời tôi.

Những ngày thi cử sắp đến gần, trèo cây sắp đến ngày hái quả nhưng theo một cách rất thông thường tôi chẳng muốn ăn quả nữa. Cái lý do để tôi phấn đấu nhiều dường như ngày càng xa và chẳng nhắc nhở tôi nhiều nữa.

Bây giờ, chẳng xa xôi, tôi mong sẽ có một công việc vào cuối năm, sẽ vẫn vững vàng để không bị lung lay khi đứng trước biển những năm về sau. Tôi sẽ chọn đứng một mình trước biển cho đến khi tìm thấy một nửa - thực sự, người sẽ biết ngày nóng tôi bị đau đầu, người sẽ đứng cùng tôi trước biển và để biển nhỏ về trong tầm nhìn của tôi.

1 comment:

  1. "Single is not a status, it is a word that describes a person who is strong enough to love and enjoy life without depending on others."

    From Lê Hồng with love ... :D

    ReplyDelete