Pages

Thursday, November 15, 2012

Cho những ngày nhàn rỗi

                   Giấc mơ ngày xưa - Hiền Thục

Hà Nội, những gió lạnh đã về, tháng 11,

6 năm, hôm nay mình đã thực hiện được mong muốn đến phủ Tây Hồ một buổi chiều muộn. Buổi chiều ở phủ Tây Hồ hôm nay đã khác rất xa so với tưởng tượng của mình từ cái thời xa xưa, không qúa mênh mông, không quá tĩnh lặng, mặt trời không đỏ, chỉ có sóng nước, tiếng chim hót, những cây cổ thụ cao to là giống.

Tháng 11, bắt đầu một công việc để chứng minh rằng nếu muốn có một công việc thì mình hoàn toàn có được và sau khi cảm thấy chứng minh đã đủ thì mình nghỉ, như đúng lộ trình. Công việc đầu tiên đã mở đầu khá tốt, được sếp đánh giá cao, được khen ngợi, được đóng góp chút ít và hoàn thành công việc được giao. Điều nhỏ bé nhưng làm mình hạnh phúc vì ít ra mình đã có thể làm một việc gì đấy.

Hà Nội, trở về với những ngày nhàn rỗi, với những ngày chỉ biết phim và truyện, bỏ lại tất cả cuộc sống ồn ào ngoài cửa sổ. Cứ như thể những ngày nhàn rỗi mới thực sự là những ngày mình được sống và làm tất cả những điều mình muốn.  

Lại một mùa thu qua, một mùa đông sắp về, cũng như cái tuổi 23 của mình đang lững thững trôi vẫn với câu trả lời mình chưa biết mình thực sự muốn gì. Bộ phim mình xem chỉ trả lời cho tất cả các câu hỏi bằng việc phải đợi, không yêu cầu phải thay đổi, chỉ khuyên hãy là chính mình.

Hà Nội, chẳng bao lâu nữa rồi mình sẽ chẳng thể bỏ việc vô tội vạ vì tùy hứng, mình sẽ phải làm nhiều việc chẳng đúng theo ý mình. 

Hà Nội sau nhiều năm trôi qua, cuối cùng mình đã học lại được cách tin tưởng từ những ngày sống thật chậm, từ những ngày đọc và nghe. Mình tin tưởng những người từng yêu quý mình dù họ làm gì, cũng đã là cố gắng làm điều tốt nhất cho mình.

Cho những ngày nhàn rỗi đang trôi, sao cần phải nghĩ nhiều về những thứ gọi là sống hoài sống phí, cứ sống đúng như những ngày nhàn rỗi - là được rồi.






1 comment:

  1. Sinh nhật roài. Đợi 1 bài viết. Chúc hum nay đủ thú vị để c vít 1 bài.

    ReplyDelete