Pages

Tuesday, November 2, 2010

1.03 am!



          Giờ đi ngủ! Đúng rồi, nhưng mà không đi ngủ đấy, có vấn đề gì không?

       Một ngày mệt mỏi cuối cùng cũng ra đi mãi mãi, nghĩa là ngày mai ta lại có những buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối mới hoàn toàn, ta lại thêm những cơ hội để lặp lại những thất bại hoặc tìm cách thay đổi nó.
       Tối nay đáng ra mình đã định học nhưng chị lại nói đã hứa xem phim cùng chị rồi nên cuối cùng lại chuyển thành xem phim. Mình bảo chị xem The Notebook, với chị là lần đầu, với mình là lần 2. Xem, rồi lại hiển nhiên là cảm động, rồi tình yêu rõ là đẹp đấy nhưng thút thít một tý lại thấy buồn buồn, phim về tình yêu, kết thúc có hậu thì hẳn là không buồn nhưng không hiểu cái gì nó làm mình mang cái trạng thái này. 
       Tình yêu , theo cái cách của phim này, có vẻ khi con người ta già đi và bệnh tật thì tình yêu vẫn trẻ như lúc ban đầu và có phần mạnh mẽ hơn. 
       Tự nhiên nghĩ ngợi, chẳng cần đến khi già và bệnh tật, chẳng cần đến khi đãng trí quên sạch mọi thứ, giả dụ như ngày hôm nay thôi mình làm bài rất kém, mình không được giỏi giang như chàng mong đợi thì có cái gì giảm đi? Ngày hôm nay bị khó chịu, muốn nói vài điều không thích ở đứa bạn với chàng, ghét cái kiểu cứ trước mặt mình thì nói những điều không tốt về người mình yêu quý trong khi rõ ràng là cũng yêu quý người ấy.... nhiều thứ muốn nói, nhiều thứ vô lý thì liệu có cái gì giảm đi?
      Cuối cùng là hôm nay mặc kệ và bỏ rơi mọi thứ, hơi bất cần một tý! Chẳng còn hơi sức để nhìn đến những cái lung tung ngoài cái đích cần đạt!
      Đi ngủ!

      Hóa ra đã tháng 11, chợt nhìn thấy chữ November...

No comments:

Post a Comment