Hà Nội, tháng 11, sao trôi đi nhẹ nhàng thế...
Lại một ngày nghỉ ở nhà với cái đầu váng vất, hơi hơi mệt mỏi và li bì...
Từ bỏ một thói quen hóa ra không quá khó, chỉ cần mình thích thì mình hoàn toàn làm được. Nhưng câu hỏi bắt đầu đặt ra là liệu mình có hợp với con người tối 11h đi ngủ,sáng 5h dậy như mình đang phấn đấu, liệu con người đó có phải là mình...
Phải nói là Hồ Huyền MA. rất biết cách tạo ra áp lực và nó làm mình cứ chơi vơi như kiểu nếu không làm gì cả thì sẽ bị hất ra khỏi con đường mà mình đang phấn đấu và lao lực. Có lẽ cái sự vẫn muốn chơi, ngủ nghỉ và tùy hứng nó mâu thuẫn với những bài tập chắc chắn phải hoàn thành nên gây ra cho mình nhiều căng thẳng...
Thời gian này có vẻ như mình đã tránh xa cái yahoo khá tốt và đúng như ý mình là dời xa cái thế giới ảo một thời gian, để mọi thứ trở nên thật hơn một chút, để chậm lại một chút...
Ngày hôm qua Lê Hồng đã bắt đầu hỏi mình dạo này mày bị làm sao thế? Nghe câu đó chẳng hiểu sao mình lại liên tưởng đến sự hâm vì học nhiều, mà đối với mình không chơi thì đã bắt đầu khác rồi... Sự mệt mỏi của bài vở cộng với những thứ mình bắt buộc phải bỏ qua làm mình thấy trỗng rỗng. Khoảng thời gian ở một mình nó làm cho mình bắt đầu có sở thích kỳ dị là đôi khi muốn biến mất, đôi khi muốn tách mình ra để gặm nhấm sự cô độc 1 mình.
Lê Hồng hẳn đã không vui, nó kêu yahoo với face dạo này ảm đạm quá- vì thiếu Hà Bùi... Hai năm lúc nào đèn cũng sáng cùng nhau, cùng nhau thức khuya dậy muộn có vẻ như đã dần thành một thói quen không chỉ của riêng mình. Chỉ cần mình một ngày không onl, chỉ cần đèn mình vừa sáng thì người đầu tiên pm lúc nào cũng là Lê Hồng, lúc nào cũng hun một cái rồi bảo nhớ lắm...mình luôn nhớ hết và cũng như biết cái cảm giác khi một cái đèn luôn tối... Mình đã muốn nói xin lỗi thật nhiều. Xin lỗi Lê Hồng vì không chịu onl, không chịu lên face mỗi tối, muốn xin lỗi Hà Chi vì những lần đòi đi ngủ giữa chừng, muốn xin lỗi Trang Trần vì dạo này lười đi ngắm phố quá...
Chỉ còn hai tuần nữa thôi là kết thúc quãng thời gian đi học ...
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa...

No comments:
Post a Comment