Đã đến lúc đếm ngược rồi, gió lạnh đã về, chỉ còn đợi tháng 12...
Chạy trốn một ngày nghỉ thì cuối cùng cũng phải trở về nhà, một mình , thênh thang, một mình với cửa sổ phòng rộng mở, với điện sáng trưng, với máy tính, với một vài bài nhạc bỗng nhiên nhớ ra...
Bỗng dưng nước mắt rơi rơi với những nỗi nhớ ngập đầy, với những lo lắng, với những mong chờ...
Thói quen của một ngày thứ 7, nhấc điện thoại lên và gọi...
- Ông ạ, cháu đây...
- Bố ạ, con đây...
- Bác ạ, cháu Hà đây...
....
Rồi thì sao...thì vẫn ngồi đây và vẫn là đứa sinh viên xa nhà như bao đứa khác...vẫn bị những cơn nhớ nhà làm cho ướt gối...vẫn cứ tranh thủ từng ngày được nghỉ để về thẳng quê...
Tức giận những buổi chiều tan học muộn, những buổi chiều về quê khi trời đã tối, tức giận chính mình khi thấy bố và Huy đứng đợi, nhìn thật kỹ mỗi cái xe qua...Năm thứ 4 mà mỗi lần bước xuống xe đều như muốn khóc, em nhỏ đứng gió đợi chị nước mũi chảy, trong cái ánh sáng nhá nhem đôi khi không nhận ra chị đã xuống, cứ bước thật chậm, rồi gọi tên rồi ôm chị một cái đủ chặt...Một vài lần sao mắt chị cứ ướt...ừ, chắc là do người ta đốt rơm...
Năm thứ 4, 21 tuổi bỗng ngỡ ngàng nhận ra ông bà dạo này yếu đi nhiều quá. Bực tức, phản kháng, khó chịu... nhưng rồi biết làm sao...
Hà Nội, những vòng quay sáng trưa chiều tối, đi học, bạn bè, đi chơi, tự do với cái cuộc sống được làm gì tùy hứng rồi bỗng một hôm về thăm bà nội mới biết bà bị ngã gẫy tay...sắp khỏi...giận dỗi...sao chẳng ai nói gì với con...Đêm nằm kể chuyện với chị, ngày xưa tôi còn bé, mỗi sáng dậy bà nội đều nắn chân nắn tay cho tôi rồi bà nói cho chóng dài chóng nhớn... Sau câu nói bỗng dưng bật khóc, rồi khóc mãi không thôi...bây giờ làm sao bà cõng cháu đi chơi mỗi tối, làm sao bế cháu cắp nách đút cơm...
Cả một ngày đi chơi mải mê, bỗng em nhỏ gọi hỏi chị bà ngoại làm sao...ngỡ ngàng gọi về nhà mới biết bà bị mệt...lại giận dỗi sao không ai nói với con...bà phải nằm viện mà vẫn không sao đâu con à, cứ yên tâm mà học hành...bữa cơm...chị và con đều khóc...
Bác sỹ nói mắt ông nội sẽ sáng dần ra...từ cái lần ông bị cao huyết áp ấy...vì bố bận công tác, vì mẹ bận công tác, vì bà nội phải lên bế Huy...vì ông giấu mà mắt ông không nhìn thấy nữa...Rõ ràng bác sỹ đã nói thế...rõ ràng là thế nhưng sao giờ về cứ ngậm ngùi phải chào thật to ông ơi cháu Hà đây... cháu không còn bé nhỏ như ngày xưa nữa... cháu đã lớn rồi... đã thành thiếu nữ...
Cứ mùa đông là ông ngoại sẽ ho, bệnh phế quản mãn tính...ông sẽ khó thở...nhưng ông chẳng bao giờ chịu uống thuốc...phải làm sao...cháu ghét mùa đông...
...
Lẽ nào không lớn nữa? Phải làm sao đây khi mỗi năm lớn hơn thì tóc ông bà lại bạc nhiều hơn thậm chí tóc bố cũng bạc nhiều đến mức không nhổ được nữa...Sinh nhật thì sao, thì cũng chỉ là ngày đánh dấu mình lớn thêm và nghĩa là thời gian đôi khi ngắn lại...
Ông nội, bà nội đang mong cô cháu gái đi làm...Bố mẹ đang mong và giúp cô con gái tìm một chỗ làm thật tốt, làm việc thật nhiều vì cứ nghĩ phải cho con ít nhất nửa cái chung cư...Ông bà ngoại đang mong biết cháu rể tương lai là ai...mong được thấy người sẽ chăm sóc cô cháu gái suốt đời...
Rụt rè hỏi mẹ mẹ nuôi con thêm một năm nữa nhé? Mẹ đùa ai mà nuôi suốt được...Nghĩ đến lời mẹ ...về thăm bà nội thế, phải chăng đi làm rồi thì biếu bà mấy trăm...Ngậm ngùi ...biết làm sao...đợi cháu 1 năm nữa thôi...1 năm nữa...
...
Thế đấy, vài ngày nữa, thêm 1 tuổi, có lớn hơn? Có phải trẻ con thì mới hay mong sinh nhật? 20 tuổi, háo hức quá, mong chờ quá rồi thì phải ngồi đón sinh nhật tròn tuổi 1 mình, những đứa bạn thân nhất chẳng thấy đâu...rồi tủi thân khóc lóc cả buổi...Năm nay, phải chăng đã lớn hơn, không thích làm gì cả, chỉ ước về nhà, rồi nhắc bố mẹ hôm nay sinh nhật con đấy...nhưng biết là năm nay cũng chẳng thể về...
21 tuổi! Biết là mẹ sẽ không bao giờ mua Đô rê mon về xếp đầy nhà cho đọc nữa, mẹ đã bắt đầu tặng những quyển sách đại loại như những yếu tố giúp phụ nữ thành công...
21 tuổi! Phải bắt đầu nghĩ đến vấn đề ở đâu, đi làm hay đi học...Phải quyết định những điều quá lớn...
21 tuổi - tự biết có nhiều điều trong tính cách phải sửa chữa...dễ xúc động quá, hướng ngoại quá, thích cái gì ,ghét cái gì đều không biết giữ lại, nghĩ gì là nói, chuyện gì cũng kể, thật thà quá...dại dột quá...cần biết giữ lại những chuyện cho riêng mình...
21 tuổi- độc thân- và tự biết là cách cư xử của mình cần thay đổi, không cầu toàn quá, không tỏ ra bất cần nữa.
...
Vừa tối nay thôi ngắm lại ảnh bạn, thật kỹ, bỗng thấy bạn lớn hơn một chút rồi, nhớ thương bạn rồi cũng chợt bật khóc...Hối hả lắm nhưng vẫn có những phút giây tràn ngập nỗi nhớ, vẫn có những lúc cô đơn không biết nói với ai. Có những điều tận sâu trong lòng bạn muốn nói với tớ nhưng tớ sợ tớ không hiểu được hết...Những khi bạn cô đơn hay tuyệt vọng... tớ thậm chí không biết...Cậu đã yêu thương tớ nhiều biết bao...Tớ vô tâm, lạnh lùng, tàn nhẫn. Cả thế giới nghĩ rằng cậu và tớ không liên quan...
Try as they may they could never define
What's been said between your heart and mine
Không tham lam nữa, mình tớ biết thôi...Giữ sự yêu mến vì chúng ta giống nhau, là nếu như ai đó nói không tốt về cậu tớ sẽ đứng ra phản đối. Tớ ở đây, chúng ta là đôi bạn tốt, cậu sẽ không cô độc nữa...Tớ ok, vẫn luôn nói cười suốt ngày nên đừng nghĩ ngợi gì cả, làm thật tốt việc phải làm đi nhé.
...
Ngày sinh nhật có phải khi thổi nến sẽ được ước...sẽ ước cho tất cả mọi người...

No comments:
Post a Comment